[ Thơ
]
31 December, 2011 20:28
Tết
Tết
Hoa
trên phố
thừa hồng thắm son môi
ngập vỉa hè vườn đào khoe sắc
phấn lan bám đường cong mỏng
lay ơn
điệu
cẩm chướng
trần
mai vàng
lộc rơi gió bay
váy ngắn váy dài trăm đô ngàn đô dập dìu đường xá
Khuất
nẻo gần xa
đứa trẻ mang lì tấm vá đông trượt quá mùng ba
hối hả lùa bò xuống bờ đê ăn tết
Cố nhân
bóng nhập nhòa
gậy trúc mờ sương dáng hạc
trên nền đình làng ngọn đèn dầu đi
tết dương lịch 2012
[ Thơ
]
28 December, 2011 19:16
thái Hải
Đất
xáo tung đá sỏi bến bờ
cào cấu giản nở muôn ngàn mao mạch
máu nâu ròng tuôn
hóa bùn
nỗi đau gom lại
mang vác trên mình tình yêu nhân loại
lặng lẽ
ấp iu thảo nguyên cỏ
lặng lẽ
rút ruột nuôi lớn đại ngàn xanh
lặng lẽ
dâng hoa trái đầy cành
lặng lẽ
oằn vai cõng trên mình phố xá và lòng tham
bao nhiêu nền văn minh đi qua vắt kiệt đất
nước mắt nâu
phù sa
chảy
quánh đặc bùn già
thiên thần rét run người đàn bà mang nặng tình yêu thiếu sữa
miếng vá thành sẹo không lành đứt gãy
nỗi đau bật dậy
nham thạch
phun
ĐH ngày 1/1/2012
[ Thơ
]
09 December, 2011 18:58
Tiếng chim gọi bạn
Thái Hải
Tiếng chim gọi bạn
Còn khoảng ngắn là chạm vào tinh khôi
tiếng hót cuối đông quên rét
rừng để quên hạt sương theo leo
có thể đóng băng
có thể tan chảy
cả một mùa heo may
chim từ quy
lẻ loi
cháy
có thể đóng băng
có thể tan chảy
khô vòm ngực bạn tình
hạt sương
rơi
phía bên kia đèo
gió ngược...
ĐH 9.12.2011
[ Thơ
]
07 December, 2011 14:31
một hoang hoải xanh xao xa vắng
thái hải
một hoang hoải xanh xao xa vắng
một vì sao rạng rỡ
thâu đêm
một hoang hoải xanh xao xa vắng
ta với em
giữa là khoảng lặng
hơi thở tìm
hai phía
chẳng gặp nhau
bên kia bến
nhặt khoan ru ngàn sóng
mái thuyền chèo
khoang rỗng
mắt thuyền trôi
hư
thực
hai đầu
buồn đáy nước
cọng rớ vô tình vớt bóng trăng …
buồn 25.10.2011
[ Thơ
]
06 December, 2011 19:20
ga cuối
Thái Hải
Ga cuối
về ga cuối
ý nghĩ nằm ngoài ô cửa
từng giọt mưa đánh đu
gió phờ phạc lùa trên mắt kính
đường
lấm tấm đồi mồi
gấp khúc ngắn dài
tre cong đọt
bóng dừa chạy ngược con tàu
đôi bờ
rơm rạ nát nhàu
ngọn đèn đêm máu đỏ
sông suối núi đồi
đê làng chập chờn đánh võng
tiếng chim lạc cuối ngàn chỉ còn trong cổ tích
câu thơ mới cũ chẳng yên bình
cây đa
bến nước sân đình
mưa lũ già nua
khung cửi
méo
nhọc nhằn lên dốc
hằn học
hằn học
thanh ray tàu róng riết chẳng hề nguôi
chiều cuối đông sân ga vật vờ dăm lữ khách
bóng ai gầy
đổ
Nha Trang 11.11.2011
[ Thơ
]
02 December, 2011 20:26
Cháy lên sau lời em hát
Thái Hải
Cháy lên sau em hát
nắng
vén
ngực trần
vũng Rô -
chạm Cam Ranh -
Nha trang trào sóng biển
điệu tang bồng
vạt trắng
bay
ngược phố
mái tóc
lạ
quen
sóng vỗ
dìu hơi thở chon von
úp mặt tháp chàm
bầu trăng ngàn thu run rẩy
ngỡ
một vì sao đang rụng *
hòn Chồng đá mọc
lời Tiên sa chưa hóa kiếp người
nguyệt tận nước mắt sôi sóng bể
hòn Tre khắc khoải nong Tằm
à ơi
hòn Nội hát
ầu ơ
hòn Ngoại ru
đảo uống sương mù
yến lượn chớm đông vàng nắng
3.
Núi Chụt**
phượng hoàng sãi cánh non sông
thời oanh liệt
xác lá
theo dòng
gốc đại gân guốc hoàng cung thịnh suy giông gió
ngón ngón tay mềm nhặt cỏ
viên sỏi ấm thời gian
4.
Em đi bên bờ cát trắng
đường mềm eo thắt gió lùa
ta ngồi lặng yên phiến đá
nhớ về một sắc hoa mua
đồng đội ai còn ai mất
bến tàu không số hòn Hèo***
biển đảo giành từng tấc đất
lòng dân vững nhịp mái chèo
bốn chục năm rồi trở lại
chợ Đầm còn đó má đâu
má ơi con về thăm má
sóng biển Nha Trang bạc đầu
5.
Giọt máu nào hóa đá
nhuốm đỏ rặng san hô
ta tìm về bến lạ
tan giữa trời hư vô
ơi ngấn sóng dịu êm
ơi mắt còng ngơ ngác
ơi bờ cát ấm mềm
cháy lên sau em hát
Trại sáng tác Nha Trang
11.11.2011
* ý thơ trong tập Điêu Tàn của Chế lan Viên
** núi Cảnh Long ( Biệt thự của vua Bảo Đại)
*** các chiến sỹ tàu 235 của HQ NDVM đã anh dũng hy sinh, bảo vệ bí mật cho đoàn tàu không số trong những năm đánh Mỹ.
[ Thơ
]
02 December, 2011 19:48
Nước mắt
Thái Hải
Nước mắt
gom nước mắt một kiếp
gánh
lên non
ngón bấu gầy dép lốp
hai mươi năm
bốn mươi năm
nỗi đau thành bão
cong lưng xé cây mở lối
người đàn bà xanh giữa lá rừng
đặt từng giọt xuống suối
ú ớ khóc cười
cô gái giao liên cởi áo
bầu vú nhăn nheo nhìn khóe mắt ướt
như ngày nào để anh úp mặt
lần đầu và lần cuối nóng ran lịm tắt tia chớp đại ngàn
nước mắt đọng rồi tan
người đi không trở lại
nấm mồ lạc cỏ lấp
nụ hôn đầu máu chan
tóc rối nham nhở từng sợi trắng chảy trong gió
người đàn bà bơi trong nước mắt của người yêu và đồng đội
đỏ thắm - trắng ngần - tím biếc
a di đà phật
gom hết nước mắt
lặng lẽ gánh về làng
Trại sáng tác Nha Trang
11.11.2011
z
[ Thơ
]
02 December, 2011 19:00
chuyện tình bọ ngựa
Thái Hải
Thế giới không văn tự
bỏ quên nụ hôn nương ngô
bọ ngựa làm tình xác xơ lá cỏ
máu trắng
chảy
vật vờ đôi cánh
mỏng tang không hồn
bay
uống hết ngọt ngào bạn tình
rau ráu cơ thể cường tráng của võ sỹ
trên ngọn xanh
con cái
đánh đu
hát
hạnh phúc no đầy…
thế giới không văn tự trong sinh tồn của bọ ngựa là dâng hiến
bỏ qua bầy đàn
thù hận
mọi vu khống - đổ lỗi - xem đó là tội đồ
đều vô nghĩa trước màu xanh bất tử
Đồng Hới 30.11.2011
[ Thơ
]
21 July, 2011 19:57
bài thơ biển
Thái Hải
Bài thơ biển đảo
1.
Biển thức
mây chạm trổ Thăng Long tút mút trùng khơi
chòng chành những ngôi nhà LỚN - NHỎ - CHÌM - NỔI- SINH TỒN- SƠN CA…
đỏ tươi cột mốc
ngôi sao sáng rực gươm thề
chạm lý qua cầu
xanh non dải yếm
câu quan họ
dùng dằng
khúc nam bằng núi NGỰ sông HƯƠNG
hò dô sông Mã
lý ngựa ô
nước kiệu
lũy tre
2.
Gió
nâng cánh mặn mòi biển cả
long lanh ruộng đồng mắt đảo
cành bàng vuông vướng vít trời cao
ngực trần phong ba nghiêm ngắn đứng chào
gió luồn hầm pháo
mỗi tấc đất chiến hào thắm máu ông cha
gió qua nồng súng
đậu vai người lính xa nhà
dõi nhìn tám hướng trùng dương
đảo chẳng còn hoang vu
đảo ấm hơi người
gió lặn vào đá thâm nâu
lặn vào cát thâm nâu
lặn vào da thâm nâu
hào phóng vỗ về giấc ngủ
nhịp điệu trái tim yêu
3.
Nắng cười ngọn sóng nhấp nhô
Nắng leo lên đảo cát phô hạt tròn
Bên người cát trắng sắt son
Người trong cát nước non còn nghìn năm
Ở đây cát võng ta nằm
Ở đây nắng tựa ánh rằm ngày đêm
Ở đây cát chín lưng thềm
Ở đây nắng nướng dịu mềm mực thơm
Cát cười trắng cả mâm cơm
Nắng cong đũa trúc người đơm không đành
Cát không ngôi thứ em anh
Nắng vô tư rót chẳng dành riêng ai
thoáng mây cài
thoáng mây che
đảo nhỏ đảo to chang chang tắm nắng
nắng hồn nhiên
rát bỏng
đảo xa mây trắng nắng vàng
cánh chim mất hút sau làn sóng xô
4.
Mưa rơi e ấp
Gõ cửa lại đi
Hệt như con gái
Mưa qua đỏng đảnh
Không ướt hàng mi
Hạt tròn hạt mỏng
Ba lít nước ngọt
Tắm thôi gội đầu
Vườn xanh bầu bí
Lính ào xuống nước
Sãi bơi đo trời
Đua cùng Kình Vược
Từng giọt từng giọt
Vẫn đợi vẫn chờ
Mưa về với đảo
5.
Bão dữ đi qua
Rùng rùng đảo nhỏ
Đá tung cát lấp
Nhà nghiêng đêm lật
Bản nhạc sũng nước
Ghi ta một dây
Lính còn hát được
Câu vơi câu đầy
Thư nhà chung đọc
Mỗi người một câu
Thơ khắc vách đá
Phập phồng sóng yêu
Hoàng sa Trường sa
Biển trời lộng gió
Đảo con thuyền nhỏ
Lính là mỏ neo
Biển rộng dài vô tận
đêm huyền bí mênh mông
đảo vỏ ốc nàng tiên cổ tích
chắc nịch chủ quyền
bước tuần tra
lính trẻ
6.
Nét bút tựa roi sóng quất vào đá san hô lằn tia chớp ám ảnh cát vàng
Hoàng Sa …*
1974
Năm - mươi - tám - thủy binh đổ máu
Trường Sa…*
1988
Phút vẹn toàn là giọt máu cuối cùng
Sáu - mươi - bốn - bông huệ trắng tinh kết đài hoa biển cả
Biển Đông
Ngày…
Biển Đông
Tháng…
Biển Đông
Năm…
Tội ác xâm lăng đóng đinh vách đảo
Khắc vỉa đá ngầm
Ý nghĩ đen
Chiếc lưỡi vàng
Bánh bao nhân thịt đỏ
Mộng - dày - vỏ - quýt ngàn năm còn đó
Giờ này ngày này tháng này đang vấy đục biển đông
7.
Vượt sóng
Đảo muôn đời là nhà
Biển mãi mãi là quê hương
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư…”
Biển ru
Lời cổ xưa
Linh thiêng hương trầm
Ấm áp
Làng Đất
Làng Đảo
Cùng dấu chân sóng xỏa
Trường Sa - Hoàng Sa
Thành phố Đồng Hới
Tháng 7/2011
*TL- HQNDVN
*TL-HQNDVN
[ Thơ
]
02 June, 2011 07:47
ta về cùng em xứ lạ
thái hải
ta về cùng em xứ lạ
không biết mặt trời về đâu
ngơ ngác vành tre nón lá
ruộng đồng sánh mùi bùn non
uốn cong bên dòng váy đỏ
tóc vàng nhập nhòa rơm rạ
mưa rơi quấn quýt chân trần
bến sông đòn gánh kiũ kịt
hạt rơi lượn vòng tràn môi
đường quê đầu làng thắt lại
mái đình mắt ngói mở ra
trái chín vườn non xấu hổ
thầm thì theo gió la đà
không biết mặt trời về đâu
và - ta - cùng - em - xứ - lạ
Nông Cống - Iễ chùa đầu năm 2011